DANH NGÔN HAY

Theo tâm lý học, giữ im lặng không có nghĩa là bạn không có gì để nói, mà là bạn cho rằng họ chưa sẵn sàng để nghe suy nghĩ của bạn. - Khuyết Danh

THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ HIỆU ỨNG LẬT SÁCH

Tài nguyên dạy học

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    BẢN TIN HÔM NAY

    Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

    Ảnh ngẫu nhiên

    Z6522676591609_b3e220003660ce9886025cb13cd6e2c4.jpg Z6522677129001_17bd516d35a011319452a82197a3aa73.jpg Z6522677286602_b13ed08e2998a1b6aa9910ee881109d7.jpg Z6525839992969_6faa64b79d12133b30a6be09333c5fe5.jpg Z6522677277438_440ab32a671b5e99abb2b9aed75d5c32.jpg Z6522676894451_54bbe0164d862e9e7964e7c2cf8d3bfb.jpg Z6522666617591_24680573b313b2baec1c521b4c60396a.jpg Z6522666570038_2168275e97cf6625d777fac458ce428a.jpg Z6522666545919_91e1eedd56a040b4859d86787b11d179.jpg Z6522666535329_72be407fee4a8d60558e6d779134523c.jpg Z6522666523051_d64865c4feada596bab0d1461be81b4a.jpg Z6522666394947_7045ae98392b026ee38c2bebf4fdf07f.jpg Z6522666404399_cea6f503563075330893134b01a1c8ef.jpg Z6522666410186_de8ccd7cd52da73b72a027e645127e36.jpg Z6522666432361_108e04e8938d2911413f6c50550fa418.jpg Z6399458934835_e3020adc140a1d52f3ff1d736da89bb6.jpg Z6170081214203_5d91029c28dcd8e5fbdb451d75abc93a.jpg HS_dang_tim_doc_sach_tai_kho_mo.jpg HS_dang_tim_doc_sach_tai_kho_mo_3.jpg HS_dang_tim_doc_sach_tai_kho_mo_1.jpg

    SÁCH ĐIỆN TỬ - SÁCH BÁC HỒ

    LIÊN KẾT LIÊN THƯ VIỆN

    💕💕 Bước vào thư viện, ta không chỉ chạm vào những trang sách mà còn chạm vào tâm hồn của những vĩ nhân vĩ đại nhất💕💕

    Ý nghĩa của sách trong cuộc sống

    Tâm hồn cao thượng - Edmondo De Amicis

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguồn:
    Người gửi: Lê Thị Thẩm
    Ngày gửi: 09h:01' 25-05-2024
    Dung lượng: 1.3 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    TÂM HỒN CAO THƯỢNG
    Edmond De Amicis
    www.dtv-ebook.com
    1. - Ngày Khai Trường - Tại Thành Torino (1) , Thứ Hai, Ngày 17
    Hôm nay là ngày khai trường. Mấy tháng hè đã thoáng qua như giấc
    mộng. Sáng nay, mẹ tôi đưa tôi vào trường Baretti để ghi tên lên lớp ba.
    Đi đường, óc tôi cứ vơ vẩn đến chốn thôn quê, lấy sự đi học làm ngại.
    Phố nào cũng thấy nhan nhản học trò. Hai hiệu sách lớn chật ních những
    phụ huynh vào mua sách vở, giấy, bút cặp da. Cửa trường đông nghịt
    những người, cảnh binh và người gác cổng phải khó nhọc mới mở được
    một lối vào.
    H
    Vừa bước qua cổng trường thấy một bàn tay vỗ vào vai, tôi giật mình
    ngoảnh lại thì ra thầy giáo lớp hai tôi học năm ngoái, mái tóc đỏ hoe vẫn
    để rối, nét mặt vẫn tươi, thầy bảo tôi:
    - Enricô ơi! Thầy trò ta từ nay chia tay nhau nhỉ?
    Điều ấy, tôi đã nghĩ đến, nay thầy tôi lại nhắc, khiến tôi thêm chạnh
    lòng. Mẹ tôi và tôi phải chen chúc mãi mới vào được trong trường. Các
    ông, các bà sang trọng, các bà thường dân, thợ thuyền, sĩ quan, các cụ
    già, những đầy tớ, ai nấy đều một tay dắt trẻ, một tay cắp gói, đứng chặt
    phòng trú chân và ở trên thang gác. Cảnh tượng rất là náo nhiệt.
    Hôm nay, lại được trông thấy 7 phòng học ở từng dưới là nơi ròng rã
    ba năm trường, ngày nào tôi cũng lui tới, lòng tôi sung sướng vô cùng!
    Trên thềm, các cô giáo đi lại tới tấp. Cô giáo lớp một đứng ở cửa lớp,
    thầy tôi liền bảo:

    - Enricô ơi! Năm nay em học trên gác. Ít ra ta lại được nhìn em qua
    lại!
    Mẹ tôi đỡ lời:
    - Thưa cô, cháu sẽ đến thăm cô luôn.
    Chúng tôi chào cô rồi đi.
    Ông Hiệu trưởng, râu tóc bạc hơn năm ngoái, có vẻ bận rộn vội vàng,
    đang bị vây trong đám các bà, một số người thất vọng vì không còn chỗ
    cho con. Bạn tôi đi học đông đủ. Nhiều người coi lớn vọt lên. Ở từng
    dưới, việc chia lớp đã xong. Mấy trò em mới đến trường là lần thứ nhất,
    không chịu vào lớp, giật lùi như những con ngựa bất kham ; người ta
    phải dùng sức lôi vào. Có em đã ngồi vào ghế rồi lại trốn ra, có em thấy
    cha mẹ thì tru lên khóc.
    Em trai tôi vào lớp cô Đencatri, còn tôi thì học thầy Perbôni ở trên
    gác.
    Đúng 10 giờ thì học trò lớp tôi đều vào cả ; 54 người trong bọn, tôi
    nhận mãi mới thấy 15 hay 16 bạn lớp cũ. Trông thấy tôi, anh Đêrôtxi,
    người học trò bao giờ cũng chiếm phần thưởng thứ nhất, liền ra hiệu
    mừng rỡ.
    So với rừng rậm và non xanh là những nơi tôi đã qua chơi mấy tuần
    lễ trước thì trường học coi bé nhỏ và buồn tênh!
    Hết nhớ cảnh lại nhớ người. Tôi nhớ thầy cũ tôi ở lớp hai, một ông
    thầy khoan từ và vui vẻ, bao giờ trông thấy tôi cũng mỉm cười. Tôi rất
    tiếc không được thấy thầy ở đây với bộ tóc hoe đỏ rối bù.
    Thầy giáo chúng tôi bây giờ, người to lớn, không có râu, tiếng nói
    sang sảng. Đứng trên bục cao, thầy nhìn xuống chòng chọc hết người
    này đến người khác hình như muốn coi thấu tâm tình chúng tôi. Thầy
    nghiêm quá, ít khi thấy nở một nụ cười.

    Tôi nghĩ bụng: "Hôm nay mới là ngày đầu, còn mười tháng nữa mới
    đến nghỉ hè. Trong mười tháng ấy sẽ có biết bao nhiêu là việc làm, bao
    nhiêu là bài làm và bao nhiêu là sự khó nhọc đang chờ ta !", nên lúc ra
    về tôi có vẻ chán nản. Mẹ tôi khuyên rằng:
    - Enricô ơi! Hãy can đảm lên, con ạ!
    Mẹ sẽ cùng học bài với con...
    Tôi yên tâm theo mẹ tôi về nhà, nhưng lòng vẫn nhớ tiếc một ông
    thầy vui tính và hiền từ, vẫn thấy trường học kém vui, không bằng năm
    ngoái.
    -------------------------------------(1) Tôrinô: một thành phố ở khu tây bắc nước Italia, trên sông Pô

    TÂM HỒN CAO THƯỢNG
    Edmond De Amicis
    www.dtv-ebook.com
    2. - Thầy Giáo Mới - Thứ Ba, Ngày 18
    Tưởng thế, chứ thầy giáo mới chúng tôi dã khéo làm xứng ý mọi
    người ngay sáng hôm nay.
    T
    Giờ vào học, sau khi thầy đã ngồi vào bàn, chốc chốc lại thấy một
    người học trò cũ qua cửa cúi chào. Cũng có người vào bắt tay thầy và
    thăm hỏi một cách rất cung kính. Đủ biết học trò cũ cũng quyến luyến
    thầy biết dường nào và như muốn còn được ở gần thầy. Nhưng chào thì
    chào, bắt tay thì bắt, thầy không nhìn thẳng mắt ai, cứ lảng trông ra cửa
    sổ. Những dấu thân ái và biết ơn ấy tưởng đã làm cho thầy thoả ý nhưng
    trái lại đã khiến thầy mủi lòng.
    Đến bài chính tả, thầy xuống bục, đi lại trong các hàng ghế đọc cho
    chúng tôi viết. Thấy một học trò mắt lấm tấm mụn đỏ, thầy ngừng đọc,
    lại gần tay sờ trán và hỏi: "Con làm sao?" Thừa lúc thầy quay lưng lại,
    một anh học trò bàn dưới leo lên ghế dun dẩy như người trượt băng. Bất
    đồ, thầy ngoảnh lại bắt gặp, anh chàng vội ngồi ngay xuống cúi đầu đợi
    phạt. Nhưng ông Perbôni sẽ đập vào vai anh học trò dại dột kia, bảo
    rằng: "Không được làm thế nữa". Có thế thôi. Rồi thầy bình tĩnh về chỗ
    đọc nốt bài chính tả.
    Khi viết xong, thầy yên lặng nhìn chúng tôi một lúc rồi ôn tồn nói:
    - Các con ơi! Hãy nghe ta! Chúng ta cùng nhau phải qua một năm
    học. Chúng ta nên hết sức làm việc để qua năm ấy cho được tốt đẹp. Phải
    chăm chỉ. Phải ngoan ngoãn. Ta không có gia đình. Các con là gia đình
    của ta. Năm ngoái, mẹ ta còn, bây giờ người đã khuất. Ta chỉ còn có một

    mình ta. Ngoài các con ra ở trên đời này, ta không còn có ai nữa ; ngoài
    sự thương yêu các con, ta không còn thương yêu ai hơn nữa. Các con ví
    như con ta. Ta sẽ yêu dấu các con. Đáp lại, các con phải yêu dấu ta. Ta
    không muốn phạt một người nào cả. Các con phải tỏ ra là những trẻ có
    tâm hồn. Trường ta sẽ là một gia đình, các con sẽ là mối an ủi và mối tự
    hào của ta. Ta không cần phải hỏi lại các con vì ta tin rằng trong lòng các
    con, ai ai như cũng "vâng lời", nên ta có lời cảm ơn các con.
    Thầy nói dứt lời thì người coi trường vào báo hết giờ học (1). Chúng
    tôi yên lặng xuống sân. Anh học trò vô lễ ban nãy rón rén lại gần thầy
    giáo, nói run run:
    - Thưa thầy, xin thầy tha lỗi cho con.
    Thầy gật đầu, hôn trán anh và bảo:
    - Tốt lắm! Cho con về.
    --------------------------------------(1): Trong các trường ở thành phố nước Italia, hết giờ học, người gác
    trường đến từng lớp báo hết giờ chứ không đánh trống hay kẻng.

    TÂM HỒN CAO THƯỢNG
    Edmond De Amicis
    www.dtv-ebook.com
    3. - Một Tai Nạn - Thứ Sáu, Ngày 21
    Niên học này đã mở đầu bằng một tai hoạ. Sáng nay, cha tôi đưa tôi
    đi học. Tôi mải nhắc lại những lời tâm huyết của ông Perbôni đã nói với
    học trò hôm trước cho cha tôi nghe, nên tới trường lúc nào không biết.
    Tôi giật mình thấy một đám túm đông túm đỏ ở trước cửa.
    N
    Cha tôi bảo: "Chắc lại có sự chẳng lành gì đây." Chúng tôi khó nhọc
    mới len vào được. Phòng khách đầy những phụ huynh và những học trò
    mà lúc ấy các thầy giáo không tài nào xua vào lớp được. Mọi con mắt
    đều nhìn vào cửa buồng ông hiệu trưởng. Một ông đội mũ cao vừa đến,
    người ta thì thào: "Bác sĩ đấy".
    Cha tôi hỏi một giáo sư thì ông trả lời:
    - Bánh xe đè phải chân nó.
    Ông khác nói tiếp:
    - Và nghiền nát bàn chân.
    Nạn nhân là một trò em lớp hai, đi học qua phố Đôra Grôtxa, thấy
    một em bé tuột tay mẹ dắt, ngã lăn trước một cái ôtô hàng đang vùn vụt
    chạy tới. Lập tức, cậu chạy ra lôi đứa bé kia dậy và ôm được nó lên rồi,
    nhưng không may, bánh xe lướt phải chân cậu. Cậu là con một viên
    Quan Ba pháo binh.
    Trong khi chúng tôi đang nghe người ta kể lại như thế, thì ở ngoài có
    một người đàn bà xô đẩy mọi người và hốt hoảng chạy vào như một

    người điên. Đó là mẹ cậu Rôbetti, người học trò bị nạn. Một người đàn
    bà khác là mẹ cậu bé được cứu chạy ra ôm lấy bà, thổn thức khóc và đưa
    bà vào phòng ông hiệu trưởng. Ở ngoài, người ta nghe tiếng kêu đau đớn
    của bà Rôbetti.
    - Ôi Guiliô con ơi !...
    Lát sau, một chiếc xe ngựa đỗ trước giậu, ông hiệu trưởng bế cậu
    Rôbetti ra. Cậu bé, sắc da nhợt nhạt, hai mắt nhắm nghiền, gục đầu vào
    vai ông hiệu trưởng. Phút ấy, trong phòng im lặng như tờ, người ta chỉ
    nghe thấy tiếng nức nở của bà mẹ thôi. Ông hiệu trưởng dừng bước giữa
    phòng, nâng cao cậu bé lên như để mọi người trông rõ. Tức thì các thầy
    giáo, các cô giáo, các phụ huynh và học trò, ai nấy đều phàn nàn thương
    cho cậu và khen cậu là người can đảm ít có. Mấy cô giáo đứng gần đấy
    liền hôn hai bàn tay xanh rớt của cậu. Cậu Rôbetti bỗng bừng mắt và hỏi
    sẽ:
    - Cặp sách tôi đâu?
    Mẹ em bé sống sót giơ cặp, vừa nói vừa khóc:
    - Em ơi! Cặp đây rồi, ta sẽ đem lại nhà cho em.
    Thấy con nói được, bà Rôbetti mới lại hồn. Mọi người đều giải tán.
    Cậu bé bị thương được đưa lên xe rất cẩn thận. Xe bắt đầu chuyển bánh,
    chúng tôi vào lớp ai nấy đều cảm động và lặng thinh.

    TÂM HỒN CAO THƯỢNG
    Edmond De Amicis
    www.dtv-ebook.com
    4. - Cậu Bé Miền Nam - Thứ Bảy, Ngày 22
    Chiều qua, trong khi thầy giáo đang cho chúng tôi biết tin tức anh
    Rôbetti và nói anh sẽ phải chống nạng trong ít lâu thì ông hiệu trưởng
    đưa một người học trò mới vào lớp. Cậu bé, da nâu, tóc đen, mắt to, mày
    giao, mặc quần áo màu sẫm, ngoài nịt dây. Sau khi nói nhỏ với thầy
    Perbôni mấy câu, ông hiệu trưởng để cậu bé ở lại rồi ra. Anh học trò mới
    trố mắt nhìn chúng tôi, có vẻ sợ sệt. Thầy giáo liền dắt anh lại trước mặt
    chúng tôi và bảo rằng:
    C
    - Các con ơi! Các con hẳn được vui lòng vì hôm nay mới vào trường
    ta một người học trò quê ở xứ Calabria cách đây xa lắm, ở mãi tận miền
    cực nam nước ta. Các con hãy niềm nở tiếp người bạn mới này. Anh là
    dân một địa phương có tiếng, địa phương ấy đã sinh ra những bậc danh
    nhân, những tay thợ khéo và những quân nhân dũng cảm. Xứ của anh lại
    là một xứ đẹp vào bậc nhất nước, có bao nhiêu là núi lớn rừng xanh, dân
    cư rất thông minh và can đảm. Các con ơi! Các con hãy yêu quý bạn con
    cho bạn con khuây nổi nhớ quê. Các con hãy tỏ cho bạn con biết rằng
    một đứa trẻ nước Ý đi đến trường nào trong nước là cũng gặp được bè
    bạn, gặp được anh em ở trường ấy.
    Nói xong, ông Perbôni lại chỗ treo bản đồ Italia, trỏ vị trí xứ Calabria
    cho chúng tôi coi. Xong thầy dõng dạc gọi.
    - Đêrôtxi!
    Đêrôtxi anh học trò bao giờ cũng chiếm phần thưởng thứ nhất này
    đứng dậy.

    - Con lên đây.
    Đêrôtxi ra ghế, lên bàn giấy, đứng cách anh học trò mới, độ hai bước.
    - Con là người đầu lớp, lấy tư cách ấy, thay mặt anh em, con hãy đem
    dấu thân ái của một người dân xứ Bắc tỏ cùng một người dân xứ Nam.
    Đêrôtxi lại gần anh học trò miền Nam nói rất êm ái và rõ ràng:
    - Chúng tôi mừng anh !...
    Rồi Đêrôtxi hôn hai má người bạn mới một cách rất nồng nàn. Chúng
    tôi vỗ tay rầm rập.
    Thầy quát: "Im! Không được reo cười trong lớp!!!" Tuy nhiên, thầy
    tỏ ý rất bằng lòng về mối nhiệt tình của chúng tôi. Cậu bé miền Nam
    cũng ra dáng vui sướng. Ông Perbôni đưa cậu bé đến chỗ ngồi và nói
    thêm:
    - Cho được cái kết quả nói trên, nghĩa là làm cho một đứa trẻ xứ Nam
    ở xứ Bắc cũng như ở nhà mình và đứa trẻ xứ Bắc vào xứ Nam cũng tựa
    như về quê mình, nước ta đã phải chiến đấu trong 50 năm trời và đã
    được quyền tự do ấy. Vậy các con phải coi nhau như con một nhà, yêu
    nhau như anh em ruột thịt. Kẻ nào thấy người bạn mới không phải người
    xứ mình mà đem lòng khinh rẻ, kẻ ấy sẽ không đáng ngẩng mặt nhìn
    ngọn cờ ba sắc (1) đi qua.
    Cậu học trò miền Nam vừa ngồi vào chỗ thì các bạn chung quanh tíu
    tít, kẻ đưa ngòi bút, người cho bút chì và tranh ảnh, một bạn ngồi ghế sau
    gửi lên cho cậu một cái tem Thuỵ Sĩ để tỏ tình thân ái.
    --------------------------------------(1) Cờ nước Ý gồm ba sắc: đỏ, trắng và xanh lá cây.

    TÂM HỒN CAO THƯỢNG
    Edmond De Amicis
    www.dtv-ebook.com
    5. - Bạn Tôi - Thứ Năm, Ngày 28
    Người đã cho cậu bé miền Nam cái tem thơ hôm trước là người bạn
    mà tôi thích hơn hết. Anh lớn nhất lớp, đầu to vai rộng, năm nay gần 14
    tuổi, tên gọi Garônê. Anh rất tử tế, coi miệng cười thì biết. Ngoài anh
    Garônê tôi còn quen nhiều bạn nữa.
    N
    Anh Côretti là một bạn mau mắn và vui vẻ, tôi rất ưa mến. Anh
    thường mặc cái áo nịt bằng da rái cá và đội cái mũ nồi bằng da mèo. Anh
    là con một người hàng củi. Cha anh đã từng đầu quân trong cuộc chiến
    tranh năm 1866 và nhập vào đội quân của Hoàng thân Umbertô. Người
    ta nói cha anh đã được ba tấm huy chương. Cạnh anh Côretti là anh
    Nenli, lưng gù, người coi yếu đuối mảnh dẻ và anh Vôtini một người học
    trò phục sức rất sang và có tính hay làm dáng.
    Đầu bàn nhì, có một cậu bé mặt tròn, mũi dẹp mà anh em thường gọi
    đùa là "chú phó nề" vì cha cậu làm nghề ấy. Cậu có cái biệt tài là "nhăn
    mõm thỏ" làm cho ai nấy phải bật cười, vì thế anh em hay bắt cậu làm
    trò để đùa nghịch với nhau. Cậu lại có cái mũ rất mềm thường vo viên bỏ
    túi như chiếc mùi xoa.
    Cạnh "chú phó nề" là anh Garôphi, người gầy gò mũi khoằm, mắt bé.
    Lúc nào anh cũng bán chác nào bút, diêm, nào tranh, ảnh cho bạn. Anh
    lại hay chép bài học vào móng tay để đọc, anh khôn khéo đến nỗi không
    bao giờ thầy bắt gặp.
    Gần đấy lại còn một cậu bé coi bộ khinh khỉnh là cậu Carlô Nobitxi.
    Cậu ngồi giữa hai người bạn đối với tôi rất tử tế: một người là con người

    thợ khoá, ăn mặc vụng về, xanh xao như người ốm, coi bộ nhút nhát và
    buồn thiu ; người kia, tóc vàng da xanh, một cánh tay bị liệt phải đeo
    trước ngực. Cha cậu sang Mỹ, mẹ cậu ở nhà bán hoa quả rong.
    Người ngồi bên trái tôi lại đáng chú ý hơn nữa, tức là anh Xtarđi, thân
    lùn cổ rụt, ít nói và hay cáu. Anh không thông minh mấy nhưng rất chú ý
    đến lời thầy giảng, anh nghe không dám cựa, mắt thẳng, trán cau, miệng
    mím. Ai hỏi anh trong lúc thầy đang cắt nghĩa, nhất định anh không trả
    lời, vô phúc hỏi đến lần thứ hai là bị anh đạp luôn cho mấy cái... Và anh
    vẫn không hé răng.
    Cạnh anh là Phranti, một tên rắn mặt và gớm guốc, hình như đã bị
    đuổi ở trường làng.
    Lại còn hai em nhà nọ, ăn mặc như nhau và cùng đội mũ gài lông trĩ,
    trông giống nhau như đúc.
    Người tử tế hơn hết, thông minh hơn hết, người chắc chắn sẽ được
    phần thưởng thứ nhất, ai cũng biết được là anh Đêrôtxi.
    Anh Prêcôtxi con người thợ khoá nói trên, thực là một người học trò
    đáng thương hại. Theo lời người ta nói thì anh thường bị cha đánh đập
    luôn, đến nỗi anh thành ra người dút dát, mỗi khi hỏi ai hay lỡ chạm phải
    ai là anh "xin lỗi" luôn miệng và nhìn người ta bằng đôi mắt hiền lành và
    buồn bã.
    Trong ngần ấy người bạn, theo ý tôi, thì anh Garônê là người tốt hơn
    cả.

    TÂM HỒN CAO THƯỢNG
    Edmond De Amicis
    www.dtv-ebook.com
    6. - Lòng Hào Hiệp - Thứ Tư, Ngày 26
    Sáng nay, chúng tôi vừa vặn có dịp xét đoán anh Garônê.
    S
    Giờ vào lớp, ông Perbôni chưa có đấy, ba bốn cậu đang thi nhau chế
    giễu anh Crôtxi khốn nạn - tức là cậu bé tóc vàng, tay liệt, con bà bán
    hoa quả. - Họ lấy thước đánh cậu, lấy vỏ hạt dẻ ném cậu, họ gọi cậu là
    con quỉ què và mếu máo giả cách làm người liệt tay. Ngồi trơ một mình
    ở đầu ghế, cậu thẹn thùng và đưa mắt nhìn người nọ, người kia như để
    van lơn họ khỏi hành hạ mình. Được thể, bọn học trò càng làm già. Cậu
    phẫn uất quá, máu đưa lên cổ và phát run người. Thình lình, Phranti, một
    đứa học trò mặt xấu như khỉ, đứng lên ghế, khuỳnh hai cánh tay như
    người khoác hai cái giỏ, bắt chước bộ tịch mẹ cậu Crôtxi những khi đứng
    đợi con ở cửa trường. (Đã mấy hôm nay, bà không đến đón con vì bị
    ốm). Coi tấn tuồng câm ấy học trò cười ầm cả lên. Crôtxi điên tiết, vồ
    ngay lọ mực trước mặt ném Phranti, Phranti né mình, lọ mực trúng giữa
    ngực ông Perbôni ở ngoài bước vào.
    Mọi người hết vía, chạy trốn về chỗ và ngồi im thin thít.
    Thầy giáo lên bục cau mày hỏi:
    - Ai ném lọ mực?
    Chẳng ai hé răng.
    Thầy gắt:
    - Ai? Ai ném?

    Lúc ấy bị kích thích vì lòng thương bạn, anh Garônê đứng dậy nói
    quả quyết:
    - Thưa thầy, con.
    Thấy mọi người sửng sốt về câu trả lời ấy, thầy hiểu ngay và ôn tồn
    nói:
    - Không. Không phải con.
    Xong thầy lại nói:
    - Ai trót dại đứng lên thú nhận, ta sẽ tha.
    Crôtxi đứng lên nói:
    - Thưa thầy, các anh ấy chọc con, đánh và chửi con... Con mất trí...
    Con trót ném...
    - Thầy nói tiếp:
    - Cho ngồi xuống. Bây giờ đến lượt những kẻ sinh sự đứng lên.
    Bốn anh trong bọn khiêu khích đứng dậy, cúi đầu.
    - Thầy mắng:
    - Các anh đã vô cớ lăng mạ một người bạn không trêu chọc các anh.
    Các anh đã chế giễu một người tàn tật. Các anh đã xúc phạm một đứa trẻ
    yếu đuối không tự vệ được. Các anh đã làm một điều hèn hạ đáng xấu
    hổ, một điều có thể làm nhơ nhuốc đến phẩm giá của con người, các anh
    là những đồ đê tiện!
    Nói xong thầy xuống giữa lớp, lại chỗ anh Garônê ngồi. Thấy thầy
    đến, anh cúi đầu. Ông Perbôni để tay xuống dưới cằm nâng mặt anh lên,
    nhìn thẳng vào hai mắt anh và nói:
    - Con có một trái tim cao thượng đáng khen!

    Anh Garônê nhân dịp ấy cúi vào tai thầy nói nhỏ mấy câu. Lập tức
    thầy quay lại chỗ 4 kẻ tội nhân và đột nhiên bảo:
    - Thôi! Tha cho các anh.

    TÂM HỒN CAO THƯỢNG
    Edmond De Amicis
    www.dtv-ebook.com
    7. - Trên Rầm Thượng. (1) - Thứ Sáu, Ngày 28
    Chiều hôm tôi và em Xinvya cùng đi với mẹ tôi đem quần áo cho một
    người đàn bà nghèo mà người ta đã mách trong một tờ báo. Tôi mang
    gói, em tôi đã ghi sẵn tên tắt và địa chỉ người đàn bà ấy ra mảnh giấy
    cầm tay. Chúng tôi leo lên gác thượng một toà nhà cao lắm. Tới nơi,
    chúng tôi thấy một hành lang dài, hai bên có những căn phòng liên tiếp
    nhau. Mẹ tôi gõ cửa buồng cuối cùng. Một người đàn bà còn trẻ mặt bủn
    vóc vầy ra mở cửa. Trông cái khăn vuông trùm trên đầu, tôi nhớ hình
    như đã gặp bà này ở đâu thì phải.
    C
    Mẹ tôi hỏi:
    - Có phải bà là người mà người ta đã mách trên báo?
    - Thưa bà vâng, chính chúng tôi.
    - Đây, tôi mang lại cho bà ít quần áo.
    Người đàn bà nghèo khó kia cám ơn chúng tôi mãi không thôi.
    Lúc ấy, tôi trông thấy trong một góc nhà không đồ đạc và tối mò, có
    một cậu bé quay lưng ra phía chúng tôi. Cậu quì trước một cái ghế hình
    như đang mãi viết. Giấy để trên mặt ghế mà lọ mực thì dưới sàn. Không
    biết cậu ta làm thế nào mà viết được trong xó tối như vậy.
    Tôi đang tự hỏi thế, chợt trông thấy mớ tóc vàng hoe và cái áo dài
    lụng thụng, tôi nhận ra ngay anh Crôtxi, con bà bán hoa quả, tức là cậu
    bé liệt tay. Tôi bảo sẻ mẹ tôi, trong lúc mẹ anh đang gỡ gói quần áo.

    Mẹ tôi bấm:
    - Im, đừng gọi, cậu ấy sẽ ngượng chăng.
    Nhưng, ngay lúc ấy Crôtxi quay ra ; tôi bối rối, anh mỉm cười với tôi.
    Mẹ tôi liền đẩy tôi lại. Anh giơ hai tay chạy ra. Tôi liền ôm lấy anh hôn.
    Mẹ anh nói:
    - Thưa bà, bà đã rõ, nhà chỉ có mình cháu với tôi. Cha cháu đi sang
    Mỹ đã sáu năm nay, không may vừa rồi tôi lại bị ốm không đi hàng
    được, phải bán dần đồ đạc để ăn. Cả đến cái bàn viết của cháu cũng
    không còn. Đèn đuốc cũng thiếu, cháu phải học mò trong bóng tối rất hại
    mắt. Nhưng cũng may là tôi còn có thể cho cháu ra trường và cháu được
    sách vở phát không. Thương hại cho cháu! Cháu chịu khó lắm! Có khi
    nhịn đói đi học. Thưa bà, tình cảnh chúng tôi thật là khổ sở quá !...
    Mẹ tôi lấy tất cả tiền trong ví bỏ vào tay người đàn bà khốn khổ, hôn
    anh Crôtxi rồi dân dấn nước mắt trở ra.
    Về nhà, mẹ tôi khuyên tôi rằng:
    Con ơi! Con hãy trông gương đứa trẻ nghèo khổ ấy đã phải học hành
    trong cảnh thiếu thốn và khó khăn. Về phần con, con có đủ mọi thứ cần
    dùng mà đôi khi con còn kêu sự học vất vả. Này! Enricô ơi! Một ngày
    làm việc của Crôtxi còn đáng công hơn cả một năm học của con. Chính
    những hạng học trò ấy phải cho phần thưởng danh dự mới phải.
    Cha tôi đã nghe được những lời mẹ tôi khuyên bảo tôi, vì thế ngay
    chiều hôm ấy, tôi thấy để trên bàn viết của tôi lá thư sau này:
    ---------------------------------(1) Ở bên Âu, những dân nghèo thường phải thuê nhà ở trên rầm
    thượng, tức là tầng gác sát mái nhà, cho được rẻ tiền.

    TÂM HỒN CAO THƯỢNG
    Edmond De Amicis
    www.dtv-ebook.com
    8. - Học Đường - Thứ Sáu, Ngày 28
    "E nricô con ơi! Việc học đối với con hình như khó nhọc, mẹ con nói
    phải đấy. Cha chưa bao giờ trông thấy con đi học với cái dáng quả quyết
    và nét mặt hớn hở như cha mong muốn! Con thử tưởng tượng nếu con
    ngồi không ở nhà thì ngày giờ của con sẽ trống trải biết là dường nào!
    Cha chắc chỉ trong vòng một tuần lễ là con lại muốn trở lại nhà trường.
    Con ơi! Hiện thời, không một đứa trẻ nào là không đi học. Con hãy nghĩ
    đến những người thợ làm lụng cặm cụi cả ngày, tối đến còn phải cắp
    sách đi học, những cô thiếu nữ suốt tuần lễ bị giam giữ trong xưởng, chủ
    nhật đến cũng rủ nhau đi học, những binh lính hết giờ luyện tập cũng
    đem ra học, viết. Cho đến những trẻ mù, trẻ câm, chúng cũng đều học cả.
    "E
    Mỗi buổi sáng, lúc con ra trường, con hãy nghĩ cùng giờ ấy, trong
    thành phố ta có tới 3 vạn đứa trẻ cũng như con đi "chầu" lớp học trong
    ba tiếng đồng hồ để được mở mang trí tuệ. Con lại nghĩ: xấp xỉ giờ này,
    con trẻ trong các nước trên hoàn cầu đều đi học cả. Con hãy tưởng tượng
    những trẻ lếch thếch trên những đường hẽm nhà quê, rảo bước trong các
    phố phường huyên náo, dưới bầu trời oi ả hay trong cơn mưa tuyết lạnh
    lùng: chúng đi thuyền ở những xứ lắm sông ngòi, cưỡi ngựa qua những
    cánh đồng mông quạnh, hoặc ngồi "xe trượt" trên những bãi băng giá
    lanh. Chúng xuống lũng, lên đồi, chúng xuyên rừng lội suối, chúng vượt
    qua những ngọn đồi hẻo lánh hoang vu. Ăn mặc hàng nghìn lối khác
    nhau, nói bằng trăm thứ tiếng khác nhau, chúng đi một mình hay lũ năm
    lũ ba, sách cắp trong tay hay cặp đeo dưới nách.
    Từ ngôi trường cùng tột lấp trong ánh tuyết nước Nga cho tới nóc
    trường hẻo lánh lẩn trong khóm gồi xứ Ả rập, có tới hàng triệu triệu đứa

    trẻ cùng học một điều bằng những thể thức khác nhau.
    Con lại tưởng tượng cái tổ kiến học sinh ấy gồm có hàng trăm dân tộc
    khác nhau và cái trường hoạt động ấy, con có cái hân hạnh dự phần rồi
    con tự nhủ: ví phỏng một mai sự hoạt động ấy ngừng hẳn thì nhân loại sẽ
    trở lại đời mọi rợ, sẽ sa vào cõi tối tăm, sự hoạt động ấy là sự tiến bộ, là
    mối hy vọng, là ánh sáng vinh quang của thế giới vậy.
    Cố lên! Tên lính nhỏ trong đạo quân lớn lao kia! Cố lên! Con ơi! Lấy
    sách vở làm khí giới, lấy lớp học làm quân đội, lấy thế giới làm bãi chiến
    trường, coi sự ngu dốt là cứu địch và lấy sự văn minh của nhân loại làm
    cuộc khải hoàn, con phải phấn đấu luôn luôn và chớ hề làm tên lính hèn
    nhát. "

    TÂM HỒN CAO THƯỢNG
    Edmond De Amicis
    www.dtv-ebook.com
    (Truyện Đọc Hàng Tháng)
    Không, không bao giờ tôi chịu làm tên lính hèn nhát. Nếu ngày nào
    thầy giáo cũng kể cho tôi nghe như câu chuyện sáng nay thì có lẽ không
    bao giờ tôi muốn nghỉ học. Theo lời thầy thì mỗi tháng sẽ có một truyện
    mà truyện nào cũng nói về những thủ đoạn phi thường của một đứa trẻ
    con.
    K
    "LÒNG YÊU NƯỚC CỦA CẬU BÉ THÀNH PAĐÔVA" đó là đầu
    đề câu chuyện sáng nay.
    Năm trước, một chiếc tàu Tây Ban Nha dời bến Bardêlôna (2) để đi
    Giênôva (3). Trên tàu, trừ người Tây Ban Nha, còn có một ố người Pháp,
    người Italia, người Thuỵ Sĩ, và nhiều người khác nữa. Trong bọn hành
    khách người ta nhậnthấy một đứa trẻ độ 11 tuổi, ăn mặc nhơm nhếch,
    đứng riêng một chỗ và nhìn những người kia bằng đôi mắt hầm hầm. Nó
    nhìn như thế cũng không phải hẳn là không có cớ. Cha mẹ nó là nông
    dân ở gần Pađôva, cố nhiên là nghèo túng, hai năm trước vì tham tiền đã
    cho nó đi ở với một người chủ xiếc rong. Người này dạy nó một vài món
    nhảy, lộn rồi bắt nó theo sang Pháp và Tây Ban Nha. Nó bị hành hạ luôn
    tay và ăn uống không đủ.
    Đến thành Bardêlôna, không thể chịu được cái đời sống khổ ải ấy
    nữa, đứa trẻ khốn nạn liền trốn chủ đến cầu cứu viên lãnh sự Italia. Động
    mối thương tâm, viên lãnh sự xin cho nó một chỗ trong tàu nói trên và
    cho nó một lá thư giới thiệu cùng ông thị trưởng thành Giênôva nhờ ông
    trả về cho cha mẹ nó, là người đã bán nó như một con vật. Thằng bé còm
    gầy yếu đuối và mặc bộ quần áo rách. Người ta cho nó ngồi phòng hạng

    nhì. Hành khách ai cũng nhìn nó, có người hỏi nó song nó không trả lời.
    Nó có vẻ căm ghét mọi người vì những sự khắc khổ và hành phạt đã làm
    cho nó oán hận và không có cảm tình. Tuy nhiên, có ba người hành
    khách đã khéo làm cho nó hé răng. Nó kể chuyện nó bằng tiếng Italia
    pha giọng Tây Ban Nha. Ba người khách kia không phải là dân Italia
    nhưng cũng thương nó, cho tiền để nó nói chuyện, nghe cho đỡ buồn.
    Đồng thời, có mấy thiếu phụ đi qua, ba ông quí khách hãnh diện ném
    thêm tiền xuống bàn loảng xoảng và nói: "Cầm lấy! Cầm lấy nữa này !"
    Đứa bé sung sướng, vơ tiền bỏ túi, cảm ơn rồi vào phòng. Nó buông
    màn cửa xuống ngồi yên lặng và nghĩ đến những việc nó sẽ phải làm.
    Nó nghĩ: với số tiền ấy, nó sẽ được ăn no, không phải thèm nhạt như
    trước. Khi tới Giênôva, nó sẽ sắm một bộ cánh mới để thay bộ quần áo
    nó đeo hai năm trời nay, rách như tổ đỉa. Nó lại định để ra một ít tiền
    đem về cho cha mẹ, chắc là được săn đón và quí hoá hơn là về tay
    không. Số tiền ấy đối với nó là một món tiền to. Ngồi sau rèm cửa, nó
    trừ đi tính lại và trong lòng thấy khoan khái nhẹ nhàng.
    Lúc ấy, ba người khách nói trên đang ngồi ở buồng ăn, quây quần
    uống rượu và nói chuyện về những cuộc du lịch của mình cùng phong
    tục những nước đã đi qua. Tình cờ, câu chuyện nhằm vào nước Italia.
    Một người bắt đầu phàn nàn về khách sạn, người chê về xe lửa. Cuối
    cùng, rượu say, họ thi nhau nói xấu tất cả những gì thuộc về nước Italia.
    Người thứ nhất nói biết thế, họ sẽ di du lịch xứ Lappôn (4) (ở cực bắc
    châu Âu) còn hơn sang nước Italia. Người thứ nhì nói quả quyết rằng ở
    Italia hắn gặp toàn thị những phường quỷ quyệt và những quân cường
    đạo. Người thứ ba nói thêm rằng:
    - Những người tùng sự nước Italia không biết chữ.
    Người thứ nhất nói:
    - Đó là một dân tộc ngu dốt!
    Người thứ nhì tiếp:

    - Bẩn thỉu!
    - Và ăn...
    Người thứ ba định nói câu "ăn cắp" nhưng chưa dứt lời thì một trận
    mưa toàn tiền vàng và bạc hắt vào mặt những người ấy rơi tung toé
    xuống bàn và trên sân. Ba người hầm hầm đứng dậy xem trận mưa dữ ấy
    ở đâu ra thì lại bị ném thêm.
    Cậu bé thành Pađôva vén rèm thò đầu ra thét bằng giọng khinh bỉ:
    - Cầm lại tiền của các người. Ta không thèm nhận của bố thí của
    những người kẻ đã lăng mạ nước ta.
    -------------------------------Chú thích: (1) Padoue. (2) Barcelone. (3) Gênes. (4) Laponie.

    TÂM HỒN CAO THƯỢNG
    Edmond De Amicis
    www.dtv-ebook.com
    10. - Em Bé Quét Mồ Hóng - Ngày Mồng Một Tháng Mười Một
    Chiều qua tôi sang trường Nữ Học để đưa cho cô giáo em Xynvya
    bản tiểu truyện "Cậu bé thành Pađôva" mà cô muốn xem. Trong trường
    có tới 700 nữ sinh. Khi tôi đến học trò đang ra về, ai nấy đều hớn hở vì
    được nghỉ mấy ngày nhân dịp lễ "Chư Thánh".
    C
    Đối cửa trường, bên kia đường cái, có một đứa bé quét mồ hóng,
    chân tay quần áo đen thủi, đứng quay vào tường, gục đầu vào cánh tay
    khóc nức nở.
    Hai ba cô học trò lớp hai lại gần hỏi tại sao, nhưng nó cứ khóc và
    không trả lời.
    Bọn học trò lại hỏi:
    - Anh có việc gì? Sao lại đứng đây mà khóc?
    Nó bèn nhấc cánh tay để lộ một gương mặt hiền lành và nói đi quét
    mồ hóng từ sáng đến lúc ấy được 3 hào, vô ý bỏ vào túi thủng, tiền rơi
    mất cả. Nó không dám về sợ chủ đánh.
    Nói xong lại tru lên khóc và gục mặt vào cánh tay như một kẻ chán
    đời.
    Lũ học trò bé quay lại nhìn nhau, cho là quan trọng lắm. Một bọn
    khác cũng xúm lại: bé có, lớn có, con nhà nghèo, con nhà giàu có, thẩy
    đều cắp cặp trong tay. Một cô trong bọn, người đã lớn và trên mũ có gài
    chiếc lông xanh, móc trong túi ra hai xu, bảo chị em:

    - Tôi còn có hai xu. Chúng ta quyên vậy.
    Cô áo đỏ nói:
    - Tôi cũng có hai xu. Trong bọn ta, làm gì lại chả thu được ba hào.
    Nói xong, hai cô hô hào:
    - Chị Amêlya, chị Lighya, chị Anna ơi! Mỗi chị một xu! Chị nào có
    xu nữa không?
    Mấy cô đem tiền định mua vở và mua hoa, thấy thế cũng vui lòng bới
    ra cho. Vài em bé cho cả tiền kẽm. Cô mũ gài lông xanh nhặt tiền và
    đếm to:
    - Tám, mười, mười lăm! Còn thiếu nhiều!
    Một thiếu nữ nghiêm trang có lẽ là cô trợ giáo đi qua thấy thế, cho
    một hào. Cả bọn đều vỗ tay. Còn thiếu năm xu nữa.
    Một em bé reo:
    - Kìa các chị lớp bốn đã đến, các chị ấy có nhiều xu!
    Quả nhiên, bọn học trò lớp bốn đến và bỏ nhiều tiền. Bấy giờ, có tới
    trăm cô nữ sinh đứng xúm xít vòng trong vòng ngoài, vây chặt đứa bé,
    bày ra một cảnh đẹp mắt vô cùng: Một cậu bé lọ lem điểm giữa các cô
    gái xinh tươi, làn tóc phất phơ, áo mầu rực rỡ.
    Ba hào đã đủ, nhưng tiền vẫn ném vào. Mấy em bé không tiền cũng
    cố len vào cho vài chùm hoa vì các em cũng muốn dự vào việc phúc.
    Chợt người gác trường kêu to:
    - Bà Đốc!
    Các cô chạy tán toạn như một đàn chim sẻ bay vù.

    Còn trơ lại thằng bé quét mồ hóng đứng lau nước mắt. Hai tay nó
    không những đầy xu mà ở khuy áo, miệng túi và trên mũ còn giắt bao
    nhiêu là hoa! Tiền nhiều, hoa đẹp, cậu bé bây giờ thấy mình sung sướng
    như một ông Hoàng, vừa đi vừa hát !...

    TÂM HỒN CAO THƯỢNG
    Edmond De Amicis
    www.dtv-ebook.com
    11. Người Bán Than Và Ông Quý Phái - Thứ Hai, Ngày Mồng 7
    Carlô Nôbix lúc nào cũng kiêu hãnh vì sinh ra ở nơi quyền quý và
    giàu có. Cha anh vẻ người phong nhã, đứng đắn, trán rộng, râu đen,
    thường đưa anh đến trường.
    C
    Sáng qua, Carlô cãi nhau với Betty là con một người bán than. Cũng
    lý, anh chẳng tìm được lời gì, phát cáu nói:
    - Bố mày là đồ bần tiện!
    Betty đỏ mặt, không nói được nữa, nước mắt chạy quanh.
    Trưa về, Betty kể lại cho cha hay. Buổi chiều, ông bố lập tức ra
    trường phàn nàn với thầy giáo. Ông ta đang phân trần thì theo lệ thường,
    ông Nôbix cũng vừa đến cổng và cởi áo khoác cho con. Nghe thấy có
    người nói đến tên mình, ông tiến vào xem có việc gì.
    Ông Perbôni nói:
    - Kìa ông Nôbix đã đến! Vừa khéo! Ông này đang đến phàn nàn vì
    Carlô đã mắng con ông ấy bằng câu "Bố mày là đồ bần tiện!"
    Ông Carlô cau mày và hơi đổi sắc mặt, quay lại hỏi con:
    - Có thực con đã nói thế?
    Carlô đứng ngây như gỗ, cúi đầu im lặng.
    Ông Carlô xin phép dắt con đến chỗ Betty và bảo:

    - Con xin lỗi anh Betty đi!
    - Thưa ngài xin thôi!
    Người hàng than nói thế và toan chạy vào ngăn lại, nhưng ông quý
    phái không nghe, cứ bắt con xin lỗi:
    - Con nhắc lại câu này: Anh Betty ơi! Tôi xin lỗi anh về lời bất nhã và
    vô ý thức mà tôi đã chót nói phạm đến cha anh, người mà cha tôi rất lấy
    làm hân hạnh được bắt tay.
    Không dám ngẩng mặt, Carlô cứ nguyên văn nhắc lại những câu cha
    vừa dạy bằng giọng thấp.
    Rồi ông Nôbix đưa tay cho người bán than bắt một cách rất nồng nàn.
    Bắt tay xong "Bá tước" quay lại nói với thầy giáo.
    - Thưa ngài, xin ngài làm ơn cho hai đứa trẻ này ngồi liền nhau.
    Ông Perbôni đặt luôn Betty ngồi cạnh Carlô. Khi chúng đã yên chỗ,
    ông Carlô chào và trở ra.
    Ông hàng than đứng lại một lúc, bâng khuâng, do dự. Ông ngắm hai
    trẻ ngồi sánh vai nhau, rồi chẳng nói chẳng rằng, ông chạy lại toan ôm
    lấy Carlô, song đến nơi ông bỗng dừng lại, đành lấy bàn tay chuối hột sẻ
    vuốt tóc anh Carlô rồi ra thẳng.
    Thầy giáo bảo chúng tôi:
    - Các con hãy nhớ lấy tấn kịch mà các con vừa xem. Đó là một bài
    học hay nhất trong năm.

    TÂM HỒN CAO THƯỢNG
    Edmond De Amicis
    www.dtv-ebook.com
    12. Mẹ Tôi - Thứ Năm, Ngày Mồng 10
    Sáng nay cô giáo Đencati lại chơi, cha tôi nhận thấy tôi đã nói một
    câu vô lễ với mẹ tôi. Vì thế cha tôi răn tôi bằng lá thơ sau này, đọc rất
    cảm động.
    S
    " Trước mặt cô giáo của em con, con đã tỏ ra vô lễ với mẹ con.
    Enricô ơi! Lần sau không được thế nữa! Thái độ hỗn hào của con đã
    xuyên thấu trái tim cha như một mũi dao. Cha còn nhớ mấy năm trước
    đây, mẹ con đã thức suốt đêm ở cạnh giường con, nghe hơi con thở, mẹ
    con đã lo lắng võ người và mỗi khi nghĩ đến nỗi phải "bỏ" con thì lại sụt
    sùi. Con ơi! Con nên nghĩ đến những lúc ấy và không nên tệ...
     
    Gửi ý kiến

    KÍNH CHÀO QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ GHÉ TƯỜNG WEBSITE THƯ VIỆN TRƯỜNG THCS NGÔ MÂY!

    Những quyển sách làm say mê ta đến tận tủy, chúng nói chuyện với ta, cho ta những lời khuyên và liên kết với ta bởi một tình thân thật sống động và nhịp nhàng.